Free Online Magazine from Village Earth

Bui Kim Anh – For My Dear Thien Nhan

Bui Kim Anh LE P&W April 2019

Download PDF Here

For My Dear Thien Nhan, poems by Vietnamese Poet Bui Kim Anh

These poems have been translated from Vietnamese to English by her daughter, Tran Mai Anh.

A former and much-loved high school literature teacher in Hanoi, poet Bui Kim Anh is a member of the Vietnam Writers’ Association. Born on February 25, 1948 in Thai Binh Province, Vietnam, she has spent most of her life in Vietnam’s capital, Hanoi. Bui Kim Anh writes many types of literature, and is constantly innovating her style and poetic expression. Her poetry is both sad and beautiful, conveying deep feelings about life’s joys and sorrows. Bui Kim Anh lives with his husband, well-known journalist Tran Mai Hanh, on Nguyen Dinh Chieu Street, Hanoi. She has two daughters and one son.

Published books of poems: Wild weeds of ignorance (1996), Writing for myself (1995), Sell nothing to the wind (2005), Rainy ways (1999), Afternoon poems “Lục bát” (2008), Sad words on stone (2007), Time locked up (2010), Put on the wind and weigh it (2010), Finding the dream (2012), Collect words for the shadow of leaves (2015), Seems the season was missed (2016) Facebook: https://www.facebook.com/kimanh.bui.56

Special thanks to Nguyen Thuy Hoa (Ms) for making this happen.


dành thiện nhân

1.lo toan trắng trên mái tóc bà
không biết cơn đau nào khiến lưng bà còng xuống
là cháu hay nỗi dau là cháu
gọi bà trở dậy những vần thơ

2. khờ dại và sợ hãi đã cắn xé trần truồng
đứa trẻ và người đàn ông khoảng cách ngăn vô tận
yêu thương ư chùi sao khô nước mắt
xót xa dành hai chữ Thiện Nhân

3. giả thật hai phần đời che dấu và bày biện
cháu đứng trên đôi chân giả thật để làm người
rạch ròi ư tìm đâu lẽ giản đơn như vậy
chẳng vật vã thơ bà chẳng trở gió cháu đau

 

for my dear thien nhan

1. The worried white hair all over her head
What kind of pain makes her back curved
It is you or the pain is you
Wake me up and write poem

2. Fool and fear, take a naked bite
Endless distance separate the man and the child
Love, how can dry the tears
Compassion for my dear Thien Nhan

3. Real or fake, two parts of life that show and hide
You stand on the real and fake legs to be man
To be fair? How can find such a simple thing?
No longer writh my verse and hurt my grandson once the wind of change


lời sớm mai

1.dò dẫm tôi đi tìm con chữ
xếp lối men vào ý thơ
nắm phải tay mình vỡ giấc mộng
nhặt đụng mảnh lời hư vô

2. một chút nhành xanh trồng trước cửa
sớm người đi qua nhổ mất rồi
khóa ơ ngóng mỏi mà chưa thấy
thửa kiểu riêng mình khóa lá cây

3. xin đừng ngồi khoanh chân và chắp tay như vậy
lần tràng hạt bao lâu biết rành rẽ mọi điều
rũ bụi thế phủ màu thiền chầm chậm
cho tôi một lời tĩnh lại ý thơ

feeling at the dawn

1. I grope around to find the words
Make the way by the poetic inspiration
I hold my hand the dream end
Pick up the nihilistic words

A little tree in front of the door
Be pulled up in the early morning
It is tired to find the lock
I made my own lock, lock leaves

Don’t cross the legs and clasp hands like that
Strings of beads, know everything
Cast off the dust of life, deep into Zen meditation
Give me one word to peace the verse


lời chiều hôm

1.vui và buồn là hai phần trái tim
một viên ngọc ánh trong đêm đen
một đám mây chì phủ lên tất cả
giây phút hiếm hoi cũng phải nhoẻn cười

2. tôi không biết giờ sinh của mình
không thể dựa dẫm vào bói toán
và tôi có được tự do
tự do lo toan chịu đựng với tháng ngày

3. người nhắc tôi về sứ mệnh của thơ
phải vượt qua nỗi đau riêng hướng về cảnh khổ
tôi dành cho đời những câu thơ vô nghĩa
những câu thơ chẳng mang nổi mình qua nhịp cầu khổ đau

feeling at twilight

1. Sad and happy – two parts of a heart
A sparkling gem in the dark
A grey cloud covered everything
A smile appeared on some rare moments

2. I didn’t know when I was born
And couldn’t count on the astrology
Then I could be free
Free to bear and get along with the months and days

3. I was told about the mission of poetry
To overcome my own pain toward the other miserable
I spent the nonsense verse for life
The verse couldn’t cross the painful bridge.


lời bóng đêm

1. tôi không biết mất ngủ từ lúc nào
đã nhiều đêm không trọn giấc
hạnh phúc ư những ý nghĩ tự do mở mắt
ngoài kia ánh đèn đường rọi vệt sáng như trăng

2. Tôi đã sống nhiều năm chịu nhiều đau khổ
tôi cho tôi là người đau khổ nhất trên đời
và tôi biết là tôi luôn ngộ nhận
có bất hạnh nào sánh với bất hạnh nào được đâu

3. trời đã định bước ta đi
còn chặng cuối ngắn dài không biết nữa
sót lại vui của những gì vui nhất
ru ta nửa giấc chạm rạng ngày

feeling at late night

1.I don’t know when I couldn’t sleep
Passing through the night
With the thought in my mind on happiness
While the lamp street like a moon outside

2. I have spent so many years in miserable
Supposed I am the most miserable man in the world
And I know I alway make mistake
And no one can compare the pain

3. Fate has showed us the way
The final destination who know it is long or short
The most happy thing will left
Bring us into dream then the new day come


© Bui Kim Anh